黄的成语
- cǎo mù huáng luò草木黄落
- huáng liáng yī mèng黄梁一梦
- yáng shēng huáng què杨生黄雀
- cuì zhú huáng huā翠竹黄花
- wǎn huáng yū zǐ绾黄纡紫
- huáng què zài hòu黄雀在后
- zhí dǎo huáng lóng直捣黄龙
- wǎn jié huáng huā晚节黄花
- bì luò huáng quán碧落黄泉
- huáng juàn yòu fù黄绢幼妇
- zhēng zhǎng huáng chí争长黄池
- fēi huáng téng dá飞黄腾达
- huáng gōng jiǔ lú黄公酒垆
- huái huáng pèi zǐ怀黄佩紫
- rén bǐ huáng huā shòu人比黄花瘦
- huáng gān hēi shòu黄干黑瘦
- huáng kǒu rú zǐ黄口孺子
- bái cǎo huáng yún白草黄云
- huáng fā tái bèi黄发鲐背
- niú huáng gǒu bǎo牛黄狗宝
- téng dá fēi huáng腾达飞黄
- dùn jì huáng guàn遁迹黄冠
- huáng máo bái wěi黄茅白苇
- huáng zhōng huǐ qì, wǎ fǒu léi míng黄钟毁弃,瓦缶雷鸣
- huáng zhōng wǎ fǒu黄锺瓦缶
- huáng dì zǐ sūn黄帝子孙
- shù huáng dào bái数黄道白
- bái máo huáng yuè白旄黄钺
- huáng má zǐ ní黄麻紫泥
- qī qīng bā huáng七青八黄
- huáng dào jí rì黄道吉日
- xuán huáng fān fù玄黄翻覆
- huáng bái zhī shù黄白之术
- huáng huā nǚ ér黄花女儿
- huáng liáng měi mèng黄梁美梦
- xī xià yǒu huáng jīn膝下有黄金
- huáng mén fù mǎ黄门驸马
- huáng zhōng huǐ qì黄锺毁弃
- rén yuē huáng hūn人约黄昏
- wèi zǐ yáo huáng魏紫姚黄
- wàng xià cí huáng妄下雌黄
- huáng jīn zhù xiàng黄金铸象
- páng méi huáng fā庞眉黄发
- huáng chén qīng shuǐ黄尘清水
- yáo huáng wèi zǐ姚黄魏紫
- huáng yáng rèn rén黄羊任人
- huáng qí zǐ gài黄旗紫盖
- huáng zhōng wǎ fǒu黄钟瓦缶
- cí huáng hēi bái雌黄黑白
- qīng huáng bù jiē青黄不接
- huáng fā dài bèi黄发骀背
- yǎzǐ màncháng huángbǎi wèi,zìjiā yǒukǔ zìjiāzhī哑子漫尝黄柏味,自家有苦自家知
- huáng jī bái fàn黄齑白饭
- dié fěn fēng huáng蝶粉蜂黄
- huái huáng wò bái怀黄握白
- yǎo wú huáng hè杳无黄鹤
- fēi huáng téng dá蜚黄腾达
- tòng yǐn huáng lóng fǔ痛饮黄龙府
- huáng zhōng cháng qì黄钟长弃
- shǔ hēi lùn huáng数黑论黄